Ngay cả khi cô trốn mình
trong những dòng nước, kì cọ cơ thể đã bị nhiễm bẩn của mình hàng giờ liền,
Tuyết vẫn cảm thấy mình còn nhơ nhớp vì mùi cơ thể của gã khách.
Kể cả trong mơ, bất kì ai
cũng không thể tin được một cô thôn nữ hiền lành ngày nào lại trở thành một gái
bán dâm chuyên nghiệp có giá rẻ mạt như thế.
Mười năm trước, cô gái
miền sơn cước trong trắng ngày ngày đi mót củi về bán để kiếm mớ rau cho bữa
cơm vơi bớt đi cảnh đạm bạc, chỉ cần nhìn đàn ông từ xa thôi mà còn thấy đỏ
mặt. Nhưng giờ đây, cô khoác trên mình những bộ đồ hở hang, phì phèo điều thuốc
và tâm sự về cuộc đời sa ngã của mình trong tiếng khóc thương, ai oán.
Phận đời phiêu bạt của cô
thôn nữ nghèo
Tuyết (SN 1987) sinh ra
tại miền núi cao Lạng Sơn. Cô không đẹp, cũng chẳng xinh nhưng Tuyết rất trắng
với đôi má lúc nào cũng hây hây phấn hồng.
Mười năm trước, cô thôn
nữ ngày ấy ngày ngày đi mót củi về bán để kiếm thêm món ăn cho gia đình. Nhà cô
nghèo, nghèo tới mức “mùng tơi còn chẳng có mà rớt”, bố mẹ ít học, lại đông anh
em. Chẳng có bữa cơm nào anh, em nhà cô có đủ cơm độn khoai, độn sắn để ăn cho
ấm cái bụng.
Cô chỉ học hết đến lớp 2
là phải nghỉ học. Thủa còn nhỏ thì loanh quanh trong xó nhà, phụ giúp bố mẹ
những việc vặt như trông em, thôi cơm, rửa bát,… Lớn lên thêm một chút, cô đi
mót củi, đào khoai, đào sắn rừng mang về chợ bán.
Cô kể rằng, từ nhà cô mà
đi ra chợ là phải mất cả chục cây số đường núi đá rất hiểm trở. Nhưng tuần nào
cô cũng phải xuống núi mới có thể kiếm thêm đồng ra, đồng vào cho gia đình.
“Mỗi lần đi như thế, cũng
chỉ kiếm được cùng lắm là hơn 10.000 đồng tiền bán hàng. Đủ mua 3, 4 cân gạo mà
thôi” – Tuyết vừa kể, vừa khoe lên đôi chân đã chai sạn do những ngày đi chân
trần trên những vùng núi đa cao tới ngút trời.
Lớn thêm chút nữa, cô được
một người phụ nữ cùng quê rủ lên thị xã đi kiếm việc làm thêm lương cao. Ngày
đó, suy nghĩ trong cô non nớt, chỉ cần nghe tới việc đi kiếm tiền là đủ khiến
cô bất chấp từ biệt quê hương để thoát cái nghèo, cái khổ. Lúc đó, Tuyết nghĩ
chỉ cần no cái bụng thôi là đủ, chẳng cần phải ăn sơn hào hải vị gì cho cao
sang.
“Lúc đầu, em hỏi bố mẹ
cho xuống thị xã Lạng Sơn để đi làm mang tiền về cho gia đình. Nhưng bố mẹ em
cấm cản không cho đi. Tuổi trẻ nông nổi, em nghĩ rằng có chết em cũng phải
thoát ra khỏi cái cảnh nghèo túng này. Thế là nhân một đêm bố mẹ em ngủ say, em
lẻn đi và thế là đi luôn”, Tuyết tâm sự.
Năm đó Tuyết 16 tuổi, một
mình cô băng rừng, lội suối trong bóng tối heo hắt. Đến tận bây giờ, cô cũng
không thể nào tin được cái đêm định mệnh đó đã thay đổi cô, khiến cô cả đời
phải sống ray rứt, ân hận.
Bản thân Tuyết cũng chỉ
nghĩ rằng, đi làm một thời gian đủ để mua cho cha mẹ một vài cân gạo xong rồi
về. Tuyết cũng chẳng có nghĩ cuộc đời của cô cứ như thế là tuột dốc không
phanh, để rồi chẳng còn đường nào để quay trở lại.
Cũng may, người phụ nữ
dẫn cô đi làm ăn không phải là kẻ buôn người sang Trung Quốc làm gái bán dâm. Ở
thị xã, cô làm những công việc chân tay như rửa bát, bưng bê trong một số nhà
hàng. Nhưng do nhận thức còn hạn chế đi đến đâu cô đều bị chủ nhà hàng bóc lột
sức lao động đến đó. Cô làm quần quật cả ngày nhưng lương nhận được thì rẻ mạt.
Rồi một ngày, cô cũng có
người yêu. Mối tình đầu của cô hơn cô 7 tuổi, người cùng quê nhưng làm ăn trên
Hà Nội. Tuyết tâm sự: “Người đàn ông đó quá sành sỏi, cái gì cũng biết nên tạo
cho mình sự tin tưởng tuyệt đối. Lúc đó trẻ con thì đâu có biết gì, anh ấy nói
gì thì biết thế thôi”.
Được một thời gian, cô
biết thế nào là hạnh phúc, được trải nghiệm thế nào nào là giận hờn khi biết
yêu. Năm cô tròn 18 tuổi, người yêu cô rủ cô lên Thành phố để đổi đời, cô tin
là thật rồi lẽo đẽo theo anh.
Khoảnh khắc nhơ nhớp khi
lần đầu tiên cầm tiền làm gái bán dâm
Cô yêu anh, một tình yêu
trong sáng của cô gái mới lớn. Cái quý giá nhất của đời con gái, cô cũng dành cho
anh hết. Nhưng để rồi đổi lại, người đàn ông đốn mạt đó nhẫn tâm bán cô vào
“động quỷ”.
Ngày đó, cô cũng cô biết
gì đâu, Tuyết ngây thơ, trong sáng răm rắp nghe theo lời sắp đặt của người yêu.
Tới tận lúc, cô đi bán thân để kiếm tiền về cho gã đi đánh bạc, cô chợt nhận ra
mình đã trở nên “bẩn thỉu”.
“Anh ấy giới thiệu cho em
làm tại một nhà hàng ở quận Cầu Giấy, lương tháng 3 triệu, bao ăn, bao ở. Em
cũng chỉ làm nhà hàng cũng chỉ rửa bát, bưng bê như ở quê thôi nhưng ai ngờ…”,
đan những ngón tay đang có dấu hiệu lão hóa vào nhau, Tuyết ngấn lệ như đang
sắp khóc.
Ở nhà hàng đó có dịch vụ,
“đi khách trọn gói”, cô bị người yêu mình dụ dỗ đi khách lần đầu tiên ngay sau
khi cô lên Hà Nội chưa đầy 1 tháng. Ở cái tuổi 18, đôi mươi, Tuyết như một món
hàng béo bở cho những gã đàn ông thích chăn “cỏ non”.
Tuyết rưng rưng nước mắt
kể về gã khách đầu tiên của mình: “Anh ấy nói với em là đi với ông ta một chút
thôi rồi về. Nhưng khi đó ông ta dẫn em vào nhà nghỉ rồi cưỡng hiếp em”.
Lần đâu tiên, cô còn thấy
nhục nhã, có lỗi với người yêu khi làm cái chuyện đồi bại như thế. “Nhưng khi
ông ta nói cảm ơn người yêu em, em mới lờ mờ nhận ra rằng mình bị lừa”.
Lúc về đến nhà, việc đầu
tiên của gã người yêu cô là lục tung mọi thứ trên người cô ra để lấy tiền. Cô
hỏi anh tại sao anh lại lừa em thì Tuyết bị người yêu đánh một trận thừa sống
thiếu chết. Gã đánh cô ác tới nỗi, cô còn chẳng còn có ý định chống đối.
Dù bị trận đòn ác liệt
như thế nhưng ngày hôm sau cô vẫn phải tiếp tục đi khách theo sự sắp đắt của
người mà cô yêu nhất. Trước khi cô đi khỏi nhà, cô thút thít khóc như một đứa
trẻ.
Gã túm tóc cô lại, giật
ngược ra đằng sau đe dọa cô phải bằng mọi cách để mang tiền về cho gã. Cô cay
đắng, tủi nhục gật đầu trong cái khổ cùng cực.
Gã trở cô đến thẳng nhà
nghỉ đã hẹn trước. Hắn tống cô vào phòng như một món hàng trao tay. Tuyết thuật
lại: “Khách của em lần này là một lão béo ụch ịch, khoảng 50 tuổi, hói”.
Cô thôn nữ ngây thơ ngày
nào, phải nghe theo mọi thứ mà gã khách già sai bảo. Nếu cô làm gì phật ý, gã
lại tát cô một vài cú như trời giáng.
Pv hỏi cô có cảm xúc gì
khi lần đầu tiên làm gái bán dâm như vậy?. Cô cay đắng, uất nghẹn trong sự thù
hằn “cay đắng, nhục nhã lắm anh ơi”.
Tuyết kể, cô bị gã khách
rày vò trên cơ thể bé nhỏ của mình, cô phải làm mọi trò kích dục để mua vui cho
hắn. Để khi “xong xuôi”, gã ném những đồng tiền nhơ bẩn vào khuôn mặt đẫm nước
mắt của cô.
Lúc đó, bản thân Tuyết
cảm thấy mình thật sự bẩn thỉu. Ngay cả khi cô trốn mình trong những dòng nước,
kì cọ cơ thể đã bị nhiễm bẩn của mình hàng giờ liền, Tuyết vẫn cảm thấy mình
vẫn còn nhơ nhớp thứ mùi cơ thể của gã khách đó còn vương vấn.
Rồi đến lần thứ 2, thứ
3,… đến lúc cô chẳng còn cảm xúc để nghĩ tới thân phận của mình nữa. Cô mới
bằng lòng để sống với nghề. Kể cả, tới lúc này gần 10 năm đi bán dâm cô vẫn
không thoát khỏi cái “nghiệp chướng” của những quyết định sai lầm trong quá
khứ.
Đến bây giờ, gã đàn ông
dẫn cô vào con ngõ cụt không lối thoát này đã vướng phải cảnh lao tù. Những gã
khách lần đầu tiên của cô cũng chẳng còn liên lạc nữa nhưng cô vẫn tiếp tục làm
“đĩ”. Như nhưng gì cô chia sẻ: “Giờ không đi đứng đường thì còn việc gì mà làm,
mà không làm thì lấy gì mà ăn”.
Cô thôn nữ ngây thơ ngày
nào giờ đã chết, thay vào đó trước mặt PV là một người đàn bà quá sành đời,
sành tới mức đắng cay bi thảm. Tuyết có thể diện những món đồ lòe loẹt, phận
son hồng má đỏ với thứ nước hoa rẻ tiền nhưng trong tâm khảm cô vẫn ước gì trở
về quê hương, về với bố, với mẹ, về với vùng núi đá đã nuôi cô lớn.
Cuối câu chuyện, Tuyết
mới trải lòng mình: “Em chỉ có ước mơ là được về quê thăm bố mẹ, đã lâu rồi từ
ngày em trốn đi đó, em đã không về”, Tuyết thở dài cùng nỗi buồn của mình, nỗi
buồn mà chẳng còn ai thấu. Khi làm gái lúc nào cũng bị người đời chê bai, rè
bỉu.
Nguồn: Kênh 13.




Blogger Comment
Facebook Comment